Sài gòn cô đơn

     

Có những người dân “Nam tiến” từ thủ đô vào dùng Gòn, lại cũng có thể có người với hơi của biển như Vũng Tàu,…Sài Gòn vốn là khu vực không riêng của người nào cả, họ đến, hít thở cùng mọi người trong nhà chung một thành phố.

Vốn đông đúc như thế nhưng sài gòn lại rất biết cách khiến người ta cảm xúc cô đơn. Tôi gồm quen đứa bạn ở Hải Phòng, bạn ấy nhắc lúc nhỏ thấy tp sài gòn qua TV sẽ đem lòng yêu thành phố sôi động này. Lên cấp cho 3 nề hà nỉ ba người mẹ cho bởi được để vào đây học tập. Các bạn bỏ lại gia đình, các bạn bè, vứt lại cuộc sống thường ngày vốn có, một mình quyết trọng điểm chen chân vào tp tấp nập này. Nhưng hiện giờ bạn ân hận hận lắm. Tp sài thành đẹp thật! nhưng lại mà ai oán quá, bạn ấy ban đầu nhớ nhà, nhớ món cơm mẹ nấu, ghi nhớ tiếng làu bàu của ba... Bạn nói “Người dùng Gòn bận bịu lắm, họ ham mê quan tâm bạn dạng thân hơn là bạn khác”. Cố thành ra bạn cảm thấy cô đơn, bi tráng một thân một mình bơ vơ bên rìa thành phố.


Bạn đang xem: Sài gòn cô đơn

*

Tự hỏi bận rộn khiến người ta cô đơn. Hay fan ta cố gắng quên đi đơn độc nên bắt đầu bận rộn?

Ảnh: Thiên Anh


Xem thêm: Anypic Jpg To Pdf Converter 2021 Crack Free Download, How To Crack Jpg To Pdf Converter

Ngồi trên loại xe buýt để về bên tôi thấy số đông mọi tín đồ đều cắm mặt vô dòng điện thoại, đôi lúc họ cũng chỉ bật lên nhìn màn hình hiển thị rồi tắt đi, lặp lại không hề ít lần. Có lẽ rằng vì lạc lõng thừa chăng?

từ hỏi bận bịu khiến tín đồ ta cô đơn. Hay người ta cố gắng quên đi đơn độc nên mới bận rộn?

người ta tốt nói tp sài thành rất đẹp, lại nhiều món ăn ngon, quán xá mọc lên mặt hàng loạt. Tín đồ ta cũng nói lên tp sài thành làm việc có khá nhiều tiền, đủ sức âu yếm cho bạn dạng thân, núm được thì 2, 3 năm hoàn toàn có thể mua được công ty rồi. Nhưng sài thành cô đối kháng lắm thì fan ta lại không nói, chắc rằng sống tầm thường với nó quen thuộc rồi nên không còn ai đề cập tới nữa. Mà có khi ai còn trẻ con cũng từng trải qua một lần lạc lõng giữa dùng Gòn. đôi mươi tuổi loại tuổi chẳng tất cả gì trong tay, 25 tuổi bấp bênh với việc nghiệp, ngay gần 30 tuổi vẫn bận bịu chen chân tìm vị trí trên mảnh đất nền phồn hoa này… Vậy nên một mình ở sài thành chắc cũng chẳng còn gì khác lạ lẫm nữa, chúng ta chính là nhờ vào cô độc mới có thể trưởng thành. Lúc nào thấy bi thảm thì cứ vậy khóc thiệt to, nhậu thiệt say, ăn thật nhiều… Biết đâu được đến 40 tuổi chú “đơn” mang lại dắt cô “đơn” đi thì sao. Nhỉ?


*